Thứ Sáu, 9 tháng 3, 2012

TA VÀ THIÊN HẠ


TA
Trên khóa luận, luận văn và luận án Việt Nam từ khoảng hơn 10 năm trở lại đây, người viết luôn phải để những lời sau trên trang đầu:
‘Tôi xin cam đoan bài khóa luận này là do tôi tự nghiên cứu, không sao chép của bất kỳ luận văn, luận án hay từ bất cứ nguồn tài liệu nào khác. Mọi trích dẫn từ nguồn tài liệu khác tôi đều ghi rõ nguồn thông tin trích dẫn đầy đủ. Tôi sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn về những gì tôi viết ở đây”.
“Tôi xin cam đoan, luận văn này là công trình nghiên cứu của riêng tôi. Những số liệu trong luận văn là trung thực và khách quan. Các quan điểm trong luận văn mang tính độc lập, được hình thành trên cơ sở tư liệu mà tác giả luận văn tiếp cận được”.
“Tôi xin cam đoan đây là công trình tổng hợp và nghiên cứu khoa học của cá nhân tôi. Các nguồn tư liệu liên quan thông qua các công trình nghiên cứu của các nhà khoa học có trích dẫn đầy đủ, rõ ràng. Tôi xin chịu trách nhiệm hoàn toàn về tính trung thực của luận án”.
THIÊN HẠ
Đọc cuốn The Art of Not Being Governed của James C.Scott mà em Giang gửi cho, mình catch được đoạn sau trong phần preface: “I’ve often been accused of being wrong but rarely of being obscure or incomprehensible. This book is no different. There’s no denying that I make bold claims about the hill peoples of mainland Southeast Asia. I think, naturally, that my claims are broadly correct, even if I may be mistaken in some particulars. Judgment of where I am right is, as always, now out of my hands and in that of my readers and reviewers. There are, however, three things about these claims that I wish to assert emphaticallyFirst, there is nothing original here. I repeat, there is not a single idea here that originates with me…What I surely have done is to see a kind of immanent order or argument out to see how far it would to take me. The creative aspect, if there was any, was to make out this gestalt and to connnect the dots….”
(“Tôi thường bị buộc tội là sai nhưng sẽ hiếm khi bị coi là mù mờ và không rõ ràng. Cuốn sách này cũng không phải là ngoại lệ. Ở đây không có gì phải phủ nhận rằng tôi đã đưa ra những tuyên bố táo bạo về cư dân miền cao ở ĐNA lục địa. Tôi cho rằng, một cách rất tự nhiên, những tuyên bố của tôi về cơ bản là đúng, thậm chí nếu tôi có thể sai sót ở một số điểm. Việc đánh giá tôi có đúng hay không hiện đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của tôi và hoàn toàn nằm trong tay bạn đọc và người phê bình sách. Ở đây, tuy vậy, tôi có ba điều về những tuyên bố này mà tôi muốn đặc biệt lưu ý. Thứ nhất, không có bất kỳ thứ gì mang tính chất gốc hay nguyên bản/ độc đáo ở đây, tôi nhắc lại, ở đây không có bất cứ ý tưởng đơn lẻ nào do tôi nghĩ ra… Cái mà tôi chắc tôi đã làm là phát hiện được trật tự nội tại hay lập luận để xem xét xa hơn những thứ tôi làm. Khía cạnh sáng tạo, nếu có, đó là lập được một cấu trúc hình thức và kết nối các điểm với nhau. ..”.
THẾ ĐẤY!



0 nhận xét:

Đăng nhận xét