
Thông tin trên Internet về Bia Võ Cạnh xem ra
có những điều chưa thật up date.
Ví
dụ http://www.thanhnien.com.vn/pages/20111210/vo-canh-bia-som-nhat-cua-vuong-quoc-cham-pa.aspx
Hay Đây là tấm bia
sớm nhất của vương quắc Chămpa.
Bia được khắc bằng chữ Sansklit (chữ
Phạn) đã cho biết: Sri Mara là người đã sáng lập triều đại đầu tiên của tiểu
quốc Nam Chăm, thủ phủ đóng tại vùng Panduranga (vùng Phan Rang ngày nay, còn
kinh đô của tiểu quốc Bắc Chăm (theo sử Trung Hoa còn gọi là Lâm ấp) đóng ở
Simhapura - vùng Trà Kiệu ngày nay. Sau đó, vào khoảng thế kỷ VII hai tiểu vương
quốc này hợp nhất thành vương quốc Chămpa, Simhapura được chọn làm kinh đô).
Ngoài ra, tấm bia còn cho biết ảnh hưởng mạnh mẽ của văn minh Ấn Độ cùng vai trò
quan trọng của giới tăng lữ ở tiểu vương quốc này. Với toàn bộ nội dung văn bia
được khắc bằng chữ Sansklit (chữ
Phạn) đã thể hiện sự du nhập nền văn minh Ấn Độ vào cư dân Chăm khá sớm (khoáng
thế kỷ I sau Công nguyên). ( những chữ viết sai mình để nguyên
như trong văn bản)
http://baotanglichsu.vn/portal/vi/Trung-bay/AAbt/?AAbout_catid=221&AboutId=1110
Trong lúc đọc luận
án tiến sĩ “Origin of Champa” của William Southworth và ở chương 3 "The
Epigraphic Context: Sanskrit and Cam Inscriptions" mình lượm được một vài thông
tin hữu ích như sau về bia Võ Cạnh.
Bia kí bằng chữ
Phạn sớm nhất ở Đông Nam Á được xác định là tấm bia tìm thấy ở làng Võ Cạnh,
phía Tây thành phố Nha Trang, Khánh Hòa. Tấm bia này được Etienne Aymonier kiểm
tra và dập thác bản năm 1885, được Abel Bergaigne mô tả và xác định niên đại vào
năm 1888. Năm 1915 văn bia này được Louis Finot kiểm tra lại trong một bài tạp
chí “Bia ký của Bảo tàng Hà Nội”.
Về nơi tìm thấy
tấm bia này Finot cho rằng tấm bia được lấy từ làng Phú Văn hay Phú Vinh sát
làng Võ Cạnh gần một tháp gạch đã bị phá hủy để lấy gạch làm
đường.
Tấm bia này hiện
đang được trưng bày ở Bảo tàng Lịch sử Việt Nam, Hà Nội (ảnh
trên).
Từ khi được phát
hiện đến nay, bia Võ Cạnh được nhiều nhà nghiên cứu châu Âu và Ấn Độ quan tâm cả
về cổ tự học, văn bản học, chính trị học, lịch sử học và tôn giáo
học…
Về nội dung và
niên đại: bản dịch được coi là đầy đủ và chính xác nhất (cho tới nay) là bản của
Jean Filliozat năm 1969, cùng với bản dịch này còn có bài nghiên cứu của Claude
Jacques về cùng chủ đề. Theo Claude Jacques, chữ khắc từng phủ trên ít nhất ba
mặt của tấm bia này.
Trước đây, một số
nhà nghiên cứu xác định bia Võ Cạnh có niên đại sớm, thế kỷ 2 SCN, Sri Mara
người có tên trong văn bia được đồng nhất với Khu Liên, vị vua đầu tiên của nhà
nước Lâm Ấp.
Niên đại thế kỷ 2
SCN của tấm bia này đã là chủ đề thảo luận lại và khảo sát lại suốt từ cuối thế
kỷ 19 đến nay. Hiện nay, theo ý kiến của đa số các nhà nghiên cứu, bia Võ Cạnh
không thể có niên đại sớm như thế. Bia được nghiên cứu so sánh với văn khắc của
triều đại Ikşvãku ở Nãgãrjunakoņda vào cuối thế kỷ 3 SCN.
Theo W.Southworth,
bia Võ Cạnh không cho thấy một sự di thực trực tiếp và thực dân của tôn giáo và
văn học Ấn Độ vào Đông Nam Á mà thể hiện một sự thích ứng đặc biệt với những
hình thức văn hóa Ấn Độ của tầng lớp quý tộc bản địa.
Theo bản chuyển tự
của dòng thứ 10 của Jean Filliozat in năm 1969, bia kí Võ Cạnh được làm để:
“par celui qui est la joie de la famille de la fille du petit-fits du roi
Śrîmãra”. Sự thể hiện này cho thấy giữa vua Śrî Mãra và tác giả của dòng bia
ký cách nhau ít nhất 4 đời và khó có thể cho rằng bia Võ Cạnh gắn với Phù Nam.
Jean Filliozat cũng cho rằng những chữ ‘joie de la
famille’ không có nghĩa là con trai (a son) và trên thực
tế, tác giả của dòng bia kí có thể không phải là hậu duệ của Śrî Mãra mà là con
rể - người kết hôn theo quy chuẩn dòng Mẹ. Điểm then chốt của dòng dõi này rõ
ràng là con gái của cháu của Śrî Mãra của gia đình mà tác giả dòng bia ký là
thành viên và trật tự phân tầng theo dòng mẹ cũng được thể hiện qua tinh thần
của bia ký.
Kế thừa theo dòng
mẹ và ở rể được thực hành rộng rãi trong tất cả các cộng đồng cư dân Nam Đảo
hiện nay ở miền Nam Trung bộ Việt Nam và có thể bia ký Võ Cạnh mặc dù được thể
hiện trong bối cảnh của việc sử dụng ngữ pháp ngôn ngữ Phạn phức tạp, vần
luật kāvya cổ điển và những khái niệm triết học
Ấn Độ nhưng về căn bản có xuất phát từ những liên quan xã hội bản
địa.
Tầm quan trọng của
chữ Phạn ở giai đoạn này khi mà đa phần bia ký và thư tịch cổ ở Ấn Độ đều ghi
bằng chữ Prakrit ẩn trong sự thừa nhận mang tính quốc tế như là ngôn ngữ của tôn
giáo bên ngoài Ấn Độ, đặc biệt là ở Trung Á, Trung Quốc và ĐNA. Điều này cũng
liên quan đến vị thế cảng độc lập của Nha Trang trên con đường hải thương quan
trọng từ Ấn Độ đến Đông Nam Á và Đông Á.
Tóm lại bia Võ
Cạnh hiện nay được xác đinh niên đại vào cuối thế kỷ 3SCN, liên quan đến xã hội
của cư dân Nam Đảo. Śrî Mãra không phải là Khu Liên của Lâm Ấp và cũng không
phải là Fan Shiman của Phù Nam.



06:25
danillewoods7537368
Posted in:
0 nhận xét:
Đăng nhận xét